Chiến dịch tuyệt mật "Kavkaz" của Liên Xô tại Ai Cập

(Hồ sơ) - Xin chuyển đến bạn đọc bài báo của 2 chuyên gia quân sự Nga Aleksandr Staver và Roman Skomorokov đăng trên”Bình luận quân sự” (Nga)

1.  Lời dẫn

Những ngày tháng 12 này, nhân dịp kỷ niệm 45 năm “Chiến dịch Điện Biên Phủ trên không”, có lẽ là thời điểm thích hợp để nói về lực lượng phòng không nói chung và tên lửa phòng không nói riêng.

Vì vậy,xin chuyển đến bạn đọc bài báo của 2 chuyên gia quân sự Nga Aleksandr Staver và Roman Skomorokov đăng trên”Bình luận quân sự” (Nga) về chiến dịch tuyệt mật mang tên “Kavkaz” đưa các tổ hợp tên lửa phòng không và quân nhân Xô Viết đến tham chiến tại Ai cập cách đây gần nửa thế kỷ (cùng thời gian với cuộc chiến chống chiến tranh phá hoại đường không tại Miền Bắc nước ta). Bài này tương đối dài, xin bạn đọc kiên nhẫn.

Chien dich tuyet mat

2.Nội dung bài viết

Cuối những năm 1960, cuộc đối đầu vũ trang giữa Israel và Ai cập đã lên đến đỉnh điểm. Cả hai bên đều tìm mọi cách để chiếm vị trí hàng đầu trong khu vực. Người Israel lúc đó đã cắt đứt hoàn toàn quan hệ hợp tác với Liên Xô và triển khai thực hiện chính sách đối ngoại thân Mỹ. Còn người A rập, trong đó có Ai cập, thì ngược lại, bắt đầu phát triển các mối quan hệ, kể cả quân sự, với Liên Xô.

Năm 1967, trong cuộc “Chiến tranh 6 ngày” Israel đã đánh thảm bại quân Ai cập. Để có thể hình dung quy mô những tổn thất của Ai cập, xin dẫn các số liệu sau. Liên quân A rập chỉ trong 6 ngày tham chiến đã mất 40.000 binh sỹ - cả thiệt mạng, bị thương và bị bắt làm tù binh. Có tới hơn 9.000 xe tăng , 1.000 khẩu pháo bị phá hủy hoặc bị “bắt sống”. Liên quân A rập mất tới hơn 400 máy bay!

Tốc độ tấn công của Quân Israel nhanh đến nỗi trong cuộc chiến tranh chớp nhoáng này các đơn vị Quân đội Israel đã chiếm được Bán đảo Sinai, dải Gaza, Cao nguyên Goland và Bờ Tây sông Jordan.

Về nguyên tắc, sức kháng cự của Quân A rập đã bị đè bẹp. Khu vực này đã trở thành không chỉ là một quả bom nổ chậm, mà đã là một đám lửa đang cháy lan. Ngọn lửa đó có thể lan sang bất kỳ nơi nào. Đây là điều đã xảy ra trong những năm tiếp theo đó như chúng ta đã chứng kiến.

Liên Xô buộc phải có phản ứng. Ngày 10/6/1967, Liên Xô tuyên bố cắt quan hệ ngoại giao với Israel đồng thời gửi thông điệp cảnh báo đòi Tel-Aviv phải chấm dứt ngày các hoạt động chiến sự và giải quyết xung đột bằng các cuộc đàm phán hòa bình. Liên Xô điều đến bờ biển Ai cập các tàu chiến của Hạm đội Biển Bắc và Hạm đội Biển Đen và trên thực tế đã phong tỏa khu vực.

Lính thủy đánh bộ Xô Viết đổ bộ lên cảng Port Said. Và ngay sau đó, một phi đội máy bay ném bom chiến lược Tu-16 mang vũ khí hạt nhân cũng được điều đến Ai cập. Chiến sự chấm dứt ngay trong ngày hôm đó. Các bên tham chiến dừng lại trên tuyến kênh đào Suez. Tình hình ổn định trở lại.

Nhưng cần phải “hồi sinh” Quân đội Ai cập. Liên Xô bắt đầu cung cấp ồ ạt phương tiện kỹ thuật quân sự và vũ khí cho Ai cập. Chính vào thời gian này đã có rất nhiều sỹ quan Xô Viết đến công tác tại khu vực. Bởi vì không chỉ cung cấp vũ khí, khí tài,- còn cần phải huấn luyện Quân đội Ai cập cách khai thác sử dụng những vũ khí, khí tài đó .

Nhiệm vụ trên đã được hoàn tất vào cuối năm 1968. Quân đội “mới” của Ai cập lại trở thành một đội quân hiện đại. Nhưng chính điều đó đã làm nóng đầu giới lãnh đạo nước này.Cairo quyết định bắt đầu triển khai các hoạt động tác chiến cường độ thấp.

Theo quan điểm của giới lãnh đạo Ai cập thì tính toán trên là chính xác vì họ cho rằng nguồn lực của các nước A rập và Israel là không tương đương nhau. Một cuộc chiến tranh tiêu hao nhất định sẽ dẫn đến thất bại của Tel-Aviv.

Trên thực tế, chiến tranh “ tiêu hao” bắt đầu từ tháng 3/1969. Nhưng đến tháng 4/1969, chính quyền Ai cập mới chính thức tuyên bố sẽ không thực hiện các điều khoản của thỏa thuận ngừng bắn.

Vậy thuật ngữ “chiến tranh tiêu hao” trên thực tế có nghĩa là gì? Đó là pháo kích liên tục bờ Đông kênh đào Suez bằng pháo binh tầm xa. Là tiến hành các đợt không kích của Không quân Ai cập vào các trận địa của Israel.

Là “đi săn trên không”, nghĩa là các phi công A rập tấn công đối phương và tiêu diệt đối phương trong các trận không chiến chớp nhoáng. Thêm nữa, lính biệt kích Ai cập tăng cường hoạt động. Các nhóm biệt kích liên tục đột nhập và phá hủy các mục tiêu trong hậu phương của Quân Israel.

Dĩ nhiên, Quân đội Israel không bao giờ cam chịu. Cho dù Ai cập có ưu thế về pháo binh nói riêng và nếu nói về phương tiện kỹ thuật tác chiến- nước này chiếm ưu thế tuyệt đối.

Đòn đáp trả trước các hành động ngang ngược của Cairo từ phía Israel là các trận không kích của Không quân nước này vào các trận địa Quân Ai cập. Những trận không kích rất hiệu quả này của Không quân Israel đã buộc phía Ai cập phải giảm cường độ và tần suất các đợt không kích, pháo kích và xâm nhập biệt kích vào cuối tháng 7/1969.

Thứ Bảy, 09/12/2017 07:33



Sự Kiện